Thời Gian: Đơn Vị Đo Của Đam Mê Trên Hành Trình Âm Nhạc

Thời Gian: Đơn Vị Đo Của Đam Mê Trên Hành Trình Âm Nhạc

Thời Gian: Đơn Vị Đo Của Đam Mê Trên Hành Trình Âm Nhạc

Thời Gian: Đơn Vị Đo Của Đam Mê Trên Hành Trình Âm Nhạc

Thời Gian: Đơn Vị Đo Của Đam Mê Trên Hành Trình Âm Nhạc
Thời Gian: Đơn Vị Đo Của Đam Mê Trên Hành Trình Âm Nhạc

Giỏ hàng

Thời Gian: Đơn Vị Đo Của Đam Mê Trên Hành Trình Âm Nhạc

18/09/2025
Tin tức

Khi ánh đèn sân khấu bừng sáng, tiếng đàn vang lên réo rắt, người nghệ sĩ chìm đắm trong từng nốt nhạc, khán giả thường chỉ thấy khoảnh khắc thăng hoa của nghệ thuật  Của Đam Mê Trên Hành Trình Âm Nhạc. Ít ai hình dung được rằng, đằng sau vài phút tỏa sáng ấy là cả một đại dương thời gian, là hàng ngàn, hàng vạn giờ khổ luyện trong thầm lặng. Đối với người học đàn, hành trình từ những nốt nhạc đầu tiên đến khi trở thành sinh viên nhạc viện và một nghệ sĩ biểu diễn chuyên nghiệp không được đo bằng ngày, bằng tháng, mà bằng chính sự đầu tư thời gian – một đơn vị đo của đam mê, kỷ luật và sự hy sinh.

 

Giai đoạn nền tảng: Gieo mầm trên những dòng kẻ nhạc

Hành trình âm nhạc chuyên nghiệp bắt đầu từ những bước đi chập chững nhưng vô cùng quan trọng  Của Đam Mê Trên Hành Trình Âm Nhạc. Đây là giai đoạn mà thời gian được dùng để xây dựng một nền móng vững chắc. Một đứa trẻ có năng khiếu, với ước mơ vào nhạc viện, không thể chỉ học đàn "cho vui". Ngay từ đầu, thời gian biểu của em đã khác biệt. Thay vì vài chục phút mỗi ngày, đó là tối thiểu 1-2 giờ luyện tập đều đặn. Thời gian này không chỉ để lướt ngón trên phím đàn hay dây đàn, mà là để "khắc" vào tiềm thức những kiến thức sơ đẳng: tư thế đúng, cách đặt ngón, kỹ thuật phát âm, và quan trọng nhất là khả năng đọc và hiểu nhạc lý.

 

Đây là giai đoạn thử thách sự kiên nhẫn. Những bài tập ngón (gammes, arpèges, etudes) lặp đi lặp lại có thể trở nên nhàm chán, nhưng chúng chính là "lương thực" hàng ngày để nuôi dưỡng kỹ năng. Thời gian ở giai đoạn này là sự đầu tư vào tương lai, là những viên gạch đầu tiên xây nên tòa lâu đài âm nhạc. Bỏ qua nó, hoặc đầu tư hời hợt, cũng giống như xây một ngôi nhà trên nền cát yếu.

 

Giai đoạn tăng tốc: Chạy đua với thời gian để vào Nhạc viện

Khi mục tiêu là cánh cổng Nhạc viện, cuộc chơi trở nên khốc liệt hơn. Thời gian luyện tập không còn tính bằng 1-2 giờ mà phải nhân lên gấp bội, thường là từ 3 đến 5 giờ mỗi ngày. Đây là giai đoạn mà người học phải thực sự "sống" cùng cây đàn. Thời gian không chỉ dành cho việc mài giũa kỹ thuật mà còn để xây dựng một vốn liếng tác phẩm (repertoire) đủ tầm vóc cho kỳ thi tuyển sinh.

Thực hành lúc này không còn là sự lặp lại vô thức. Đó là "thực hành có chủ đích" (deliberate practice). Mỗi giờ đồng hồ phải được tận dụng tối đa: phân tích tác phẩm, tìm ra điểm yếu, ghi âm lại để tự nghe và sửa lỗi, nghiên cứu về phong cách của nhà soạn nhạc. Thời gian còn phải được chia nhỏ cho các môn học bổ trợ bắt buộc như ký xướng âm, hòa thanh, lịch sử âm nhạc. Những buổi học với thầy cô, những giờ tập cùng bạn bè trong dàn nhạc hay nhóm hòa tấu cũng chiếm một quỹ thời gian không nhỏ.

Ở giai đoạn này, sự hy sinh là điều không thể tránh khỏi. Thời gian dành cho bạn bè, giải trí, sở thích cá nhân bị thu hẹp lại. Những buổi chiều rong chơi được thay bằng những giờ miệt mài bên cây đàn. Đây là lúc người học phải trả lời câu hỏi: "Mình có thực sự đam mê và sẵn sàng đánh đổi để theo đuổi con đường này không?". Thời gian chính là câu trả lời xác thực nhất.

Lò luyện Nhạc viện: Thời gian là thước đo của sự chuyên nghiệp

Đậu vào Nhạc viện không phải là đích đến, mà chỉ là điểm khởi đầu của một chặng đường khổ luyện ở cấp độ cao hơn. Môi trường này là một "lò luyện" thực sự, nơi thời gian được nén lại và sử dụng với cường độ cực đại. Một sinh viên nhạc viện có thể dành 4-6 tiếng mỗi ngày, thậm chí nhiều hơn, chỉ cho việc thực hành cá nhân.

Nhưng đó chưa phải tất cả. Thời gian của họ còn được lấp đầy bởi lịch học dày đặc: các buổi lên lớp chuyên ngành với giáo sư, các giờ thực hành dàn nhạc, hòa tấu thính phòng, các lớp lý thuyết chuyên sâu, và vô số buổi biểu diễn báo cáo. Thời gian không còn là của riêng mình, mà được vận hành theo guồng quay của nhà trường và yêu cầu của ngành học. Áp lực từ bạn bè đồng trang lứa – những người cũng tài năng và chăm chỉ không kém – tạo ra một môi trường cạnh tranh khốc liệt, thúc đẩy mỗi cá nhân phải nỗ lực không ngừng. Thời gian trong nhạc viện là sự tôi luyện cả về kỹ năng, bản lĩnh sân khấu, sức bền tinh thần và thể chất để chuẩn bị cho thế giới biểu diễn chuyên nghiệp đầy khắc nghiệt.

Con đường biểu diễn: Thời gian là sự cống hiến trọn đời

Tốt nghiệp Nhạc viện và trở thành một nghệ sĩ biểu diễn là đỉnh cao mà nhiều người mơ ước. Nhưng ngay cả khi đó, mối quan hệ với thời gian vẫn không hề thay đổi, thậm chí còn trở nên phức tạp hơn. Người nghệ sĩ vẫn phải duy trì lịch luyện tập đều đặn để giữ vững phong độ, trau dồi kỹ năng và học các tác phẩm mới. Việc luyện tập không còn là "nghĩa vụ" mà đã trở thành một phần của hơi thở, một thói quen không thể thiếu.

Hơn nữa, thời gian của họ giờ đây còn dành cho việc đi lại, lưu diễn, tham gia các buổi phỏng vấn, quảng bá, giảng dạy, và chuẩn bị cho các buổi hòa nhạc. Họ phải học cách quản lý thời gian một cách khoa học để cân bằng giữa cuộc sống nghệ thuật và cuộc sống cá nhân. Thời gian trên sân khấu có thể chỉ vài giờ, nhưng để có được những giờ phút đó, họ đã dành cả cuộc đời mình cho âm nhạc.

Kết luận với lớp nhạc bên Nhà Làm Đàn Xuân Thanh có  thể  giúp các bạn luyện tập và ôn thi vào nhạc viện 

Hành trình trở thành một nghệ sĩ biểu diễn từ con số không là một cuộc marathon trường kỳ, không phải một cuộc đua nước rút. Ở đó, thời gian không chỉ là những con số trên đồng hồ, mà là thước đo của sự kiên trì, kỷ luật, đam mê và cả sự đánh đổi. Nó là người thầy thầm lặng, là người bạn đồng hành trung thành và cũng là giám khảo công bằng nhất. Với những ai thực sự khao khát sống trọn đời với âm nhạc, việc dành trọn thời gian cho cây đàn không phải là một sự hy sinh, mà là một đặc ân – đặc ân được dùng chính cuộc đời mình để tạo nên những thanh âm đẹp đẽ cho thế giới.